Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

CON TIM VÀ LÝ TRÍ


Sáng thứ 7, trời mưa, dắt xe ra khỏi nhà mà thấy thảm thương làm sao. Lành lạnh. Mớ tài liệu IZO thấy mà ngán, cái anh Chuyên gia đánh giá trưởng thứ 2 này sẽ quay nàng thế nào đây? Không biết anh ấy có mủi lòng mà cho nàng "qua" nếu như nàng khóc hay chớp chớp mắt ngây thơ không nhỉ. Dê con, à quên, nai già mà chớp chớp mắt anh ấy không... buồn nôn là may!

Đêm qua nàng thấy khó ngủ vô cùng, thay vì trằn trọc 2 phút thì mất 2 tiếng. Ngay cả giấc ngủ chập chờn cũng không chịu đến. Nàng lại nghe "nỗi buồn gác trọ" và "căn phòng mưa rơi". Bài nào nàng thích cũng đều buồn buồn hết. Không, nàng không tin và không muốn tin nỗi buồn đó sẽ "vận" vào mình đâu. Đêm thật thanh vắng. Nàng nghe thấy con tim và lý trí của mình nói chuyện với nhau. Lý trí bảo là hãy luôn vui vẻ và hy vọng vì cuộc sống còn thật nhiều điều tốt đẹp. Những người thân luôn yêu thương và lo lắng cho nàng. Những người bạn rất cần nàng cả những lúc vui và buồn. Công việc đang làm dù ko phải là niềm yêu thích nhưng cũng đủ cho nàng một cuộc sống không phải quá lo toan về vật chất... Con tim thì nghĩ khác. Nó không chê cuộc sống của nàng nhàm chán nhưng nó bảo thế là chưa đủ. Nó vẫn khát khao một điều gì đó, không cao siêu, không to tát thậm chí là hết sức bình thường... Nó luôn khát khao như thế, từ lúc nó biết nhận thức và niềm khát khao thì ngày càng mãnh liệt. Cái thứ "bình thường" đó vừa mơ hồ lại vừa mãnh liệt. Đôi lúc con tim rộn ràng, vui sướng khi nó cảm giác nó sắp đạt được điều bình thường kia. Lúc ấy, nó hòa với lý trí, rộn rã, vui tươi, là lúc nàng chẳng thấy tắc đường thì dễ chịu nhưng nàng thấy trời thật trong và gió thật mát. Oái ăm làm sao, điều đó chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Con tim nhiều khi lại vô cảm khi chẳng tìm thấy điều mình cần, đó là lúc nàng thấy mình giống chiếc lá trên cây, gió đến thì bay theo cứ thế chờ tới ngày rụng. Và thật nhiều khi con tim thấy đau đớn, đó là lúc nó nhận ra cái thứ mà nó cảm giác sắp đạt được kia chỉ là điều viển vông, và không có thực. Nàng lúc ấy cảm thấy đau nơi lồng ngực và thấy nghẹn nơi cổ họng. Rồi có cả lúc con tim ở trong cả hai trạng thái vừa rộn rã vừa đau đớn. Mà hai thứ đó làm sao hòa hợp, có giằng xé nàng và đó là lúc nước mắt rơi, thật nhiều!
Lý trí kéo con tim đến chỗ có ánh sáng của niềm vui và sự lạc quan còn con tim lại run run ngoặc mình đi về phía có niềm đau, giống như một người bị tật ở chân đi trên cát, chân chấm chân xóa và chỉ để lại trên nền cát những đường rãnh, những "vết xước" thật lớn.

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2009

Thư gửi bạn

Bạn kính yêu!

Ơn trời mày đã cảm thấy bình tâm trở lại. Hôm qua mày làm tao thấy lo quá, lòng tao chùng xuống, làm tao thấy chán nản và thấy sợ lấy chồng làm sao, sợ hôn nhân làm sao. Thấy mày như là điên lên với cảm xúc, thấy mày vật lộn với nỗi nhớ, niềm đau và sự hụt hẫng mà tao thấy lo quá. Từ trước tới giờ, chỉ có tao mới là người ở trong trạng thái đó, giờ thấy mày như vậy tao hoảng loạn lắm. Nay thì tao lại muốn lấy chồng trở lại rồi. Xin hứa (dù chẳng ai bắt hứa) là dứt khoát tao sẽ cố gắng tiếp thu những lời góp ý từ mọi người trước khi lấy chồng, dứt khoát sẽ cố mở thật to mắt dù có đang mê đắm trong tình yêu để nhìn thật rõ người mình sắp lấy làm chồng, dứt khoát sẽ chỉ lấy chồng khi cảm nhận được tình yêu thật sự, và cảm nhận được đó thực sự là một người đàn ông "biết nghĩ" mà mình có thể gửi gắm cả tâm hồn, thể xác cùng những đứa con trong suốt phần đời còn lại. Cứ tin tưởng tao đi vì tao hay thất hứa lắm.
Nếu hôm qua mày có muốn làm gì đó để thỏa mãn cảm xúc thì tao cũng sẽ ủng hộ mày dù tao biết là nó điên rồ làm sao. Cũng có lúc phải sống cho riêng mình chứ, mày cứ sống cho và vì người khác hoài thì chả mấy mà mày thành cái cây hay hòn đá. Đôi khi tao cực kỳ khó chịu vì cái sự quá nhường nhịn người khác, cái sự quá tốt của mày để đến mức giành hết thiệt thòi và ấm ức về phần mình, tao thích mày phải giành giật, mày phải ghê gớm lên, ko xuê xoa dễ tính. Có những lúc tao thích mình có thể giống như chị H - thẳng tính có thể nói hết được những điều mình suy nghĩ, dù đôi lúc tao cũng phải góp ý này kia với chị trong chuyện xử sự. Mẹ tao dặn dò rằng: con về nhà chồng thì đừng có cãi, kẻo để người ta nói lại cho thì lại ấm ức. Mẹ muốn con gái mềm mỏng hơn chứ không phải thấy cái gì không vừa ý cái là "bật" luôn. Mày biết chị ấy làm gì ko? "cãi" luôn: "Ơ kìa, phải cãi luôn thì mới hết ấm ức chứ". Hay cãi thế mà từ chỗ mẹ chồng phản đối con trai lấy chị ấy đến chỗ bố mẹ chồng hiểu và coi con dâu như con gái (gần như thế). Đủ thứ sách báo, các kinh nghiệm nhỡn tiền tao đã được đọc, được xem cho tao cái hiểu biết rằng, để có một cuộc hôn nhân êm thấm thì cần có chữ "Nhẫn" - nhẫn nhịn. Nhưng mà cũng như ăn cơm, ăn phải sạn dù to dù nhỏ gì cũng đều nuốt hết hả mày, ừ, giá mà làm được thế, giá mà giống được như cái máy nghiền. Biết là hôn nhân đã dạy cho mày kiên cường hơn nhưng tao thấy vẫn còn chưa đủ. Mày vẫn thật yếu đuối và dễ bị tổn thương!
Cũng chẳng biết nói gì, làm gì để giúp mày cả vì mày và tao giống nhau quá. Muốn mày - một người đã làm thay đổi tao, làm tao trở nên "người" hơn, sống tốt hơn - làm thế này thế kia nhưng bản thân tao nếu trong trường hợp đó chắc tao cũng không làm nổi. Nói gì, làm gì đó mày thay đổi cách nhìn nhận ư? Thay đổi cách cư xử ư? Tao không làm được những điều đó đâu mày nhỉ. Tao thì chỉ có thể nghe những bức xúc những trăn trở của mày thôi, tao chỉ có thể thức cùng mày, chìa cho mày mượn bờ vai để mày thổn thức. Kỳ lạ là tao có thể cảm nhận được những cảm xúc của mày. Lúc mày nói với tao là mày đau khổ tao cũng thấy như mình đang đau, đang hụt hẫng, đang xúc động, đang chán ghét, đang nhớ nhung... Mày sẽ hạnh phúc phải không bạn kính yêu, tao tin thế vì mày là một người đàn bà có trái tim và tâm hồn. Niềm tin của tao đôi khi thật mãnh liệt nhưng đôi lúc thì mong manh, mong manh khi nhìn vào thực tế cuộc sống của mày. Rồi sẽ ra sao, bạn kính yêu?!!!!
Đang thương mày quá mà tao chợt thấy giận vô cùng, trong lúc tao đang bóp nghẹt con tim (một cách nói hình tượng thôi đấy nhá, đừng có tưởng tượng linh tinh) để hiểu để sẻ chia nỗi đau, vắt óc tìm giải pháp nào đó để giảm cái sự "điên" trong cơn xúc động của mày thì mày lại tranh thủ chửi tao. Mày nhớ mày bảo thế nào không? "Đểu, bạn đểu, con chó đểu", haizaa, trần đời có người hiền như tao, bị chửi rứa mà chỉ kêu "buồn quá". Thế mà mày vẫn còn chưa thôi đi, "Tao vẫn nhớ mùi cứt mèo ở thư của mày viết cho tao ngày xưa, tự nhiên lại nhớ lại mùi đấy" _ "cứt mèo nào" (vẫn còn nhăn nhở được) _ "mùi đó phảng phất khi nói chuyện với mày"_ "vớ vẩn"... Lần sau đếch thèm an ủi mày nữa cho mà biết đời, liệu hồn, đừng có mà buồn nữa!

Tao vẫn tâm niệm rằng, điều quan trọng nhất với mỗi một người là sự thanh thản trong tâm hồn!?

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Thư gửi chồng kính yêu

Chồng kính yêu của em!

Anh đang làm gì giờ này nhỉ, chẳng báo cáo báo mèo gì với em, chẳng thèm nhắn tin hay điện thoại hay chí ít là báo mộng cho em gì cả, điều này làm em thấy vui sướng vô cùng anh có biết ko?! Em thấy sao mình tự do đến thế, chẳng phải cơm nước phục vụ ai, chẳng phải lao như một đứa dở hơi từ chỗ làm về nhà để phục vụ (các) con của anh và bố nó. Tự do muôn năm! Em cũng chẳng phải đau khổ vật vã một cách vụng trộm khi nhớ tới các người yêu cũ của em. Sao mà lại sung sướng thế! Anh chắc chẳng biết cái cảm giác mà em nấu món ngon cho anh mà nghĩ rằng nấu cho người khác, rằng cái hạnh phúc mà em đang có là hạnh phúc với người khác mỗi khi em cảm thấy hạnh phúc, rằng nụ cười mà em nở trên môi mỗi ngày trước mặt anh là của người khác... Tất cả những điều đó không xảy xa, thật may mắn. Cảm ơn vì anh đã không xuất hiện!
Em sẽ có thừa tiền để biếu bố mẹ em hay tiêu xài cho bản thân mình một cách thỏa mái chứ ko phải dành dụm từng đồng cho chi tiêu gia đình mà người hưởng nó chả có chút hàm ơn nào và mặc nhiên hưởng thụ....

Mai viết tiếp, giờ phải chuẩn bị đi về

Quá bức xúc khi chứng kiến câu chuyện của bạn, viết những dòng siêu nhảm trên, chứ em vẫn tin và yêu một nửa còn lại của thế giới. Em chờ anh - tình yêu của em!