Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

CON TIM VÀ LÝ TRÍ


Sáng thứ 7, trời mưa, dắt xe ra khỏi nhà mà thấy thảm thương làm sao. Lành lạnh. Mớ tài liệu IZO thấy mà ngán, cái anh Chuyên gia đánh giá trưởng thứ 2 này sẽ quay nàng thế nào đây? Không biết anh ấy có mủi lòng mà cho nàng "qua" nếu như nàng khóc hay chớp chớp mắt ngây thơ không nhỉ. Dê con, à quên, nai già mà chớp chớp mắt anh ấy không... buồn nôn là may!

Đêm qua nàng thấy khó ngủ vô cùng, thay vì trằn trọc 2 phút thì mất 2 tiếng. Ngay cả giấc ngủ chập chờn cũng không chịu đến. Nàng lại nghe "nỗi buồn gác trọ" và "căn phòng mưa rơi". Bài nào nàng thích cũng đều buồn buồn hết. Không, nàng không tin và không muốn tin nỗi buồn đó sẽ "vận" vào mình đâu. Đêm thật thanh vắng. Nàng nghe thấy con tim và lý trí của mình nói chuyện với nhau. Lý trí bảo là hãy luôn vui vẻ và hy vọng vì cuộc sống còn thật nhiều điều tốt đẹp. Những người thân luôn yêu thương và lo lắng cho nàng. Những người bạn rất cần nàng cả những lúc vui và buồn. Công việc đang làm dù ko phải là niềm yêu thích nhưng cũng đủ cho nàng một cuộc sống không phải quá lo toan về vật chất... Con tim thì nghĩ khác. Nó không chê cuộc sống của nàng nhàm chán nhưng nó bảo thế là chưa đủ. Nó vẫn khát khao một điều gì đó, không cao siêu, không to tát thậm chí là hết sức bình thường... Nó luôn khát khao như thế, từ lúc nó biết nhận thức và niềm khát khao thì ngày càng mãnh liệt. Cái thứ "bình thường" đó vừa mơ hồ lại vừa mãnh liệt. Đôi lúc con tim rộn ràng, vui sướng khi nó cảm giác nó sắp đạt được điều bình thường kia. Lúc ấy, nó hòa với lý trí, rộn rã, vui tươi, là lúc nàng chẳng thấy tắc đường thì dễ chịu nhưng nàng thấy trời thật trong và gió thật mát. Oái ăm làm sao, điều đó chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Con tim nhiều khi lại vô cảm khi chẳng tìm thấy điều mình cần, đó là lúc nàng thấy mình giống chiếc lá trên cây, gió đến thì bay theo cứ thế chờ tới ngày rụng. Và thật nhiều khi con tim thấy đau đớn, đó là lúc nó nhận ra cái thứ mà nó cảm giác sắp đạt được kia chỉ là điều viển vông, và không có thực. Nàng lúc ấy cảm thấy đau nơi lồng ngực và thấy nghẹn nơi cổ họng. Rồi có cả lúc con tim ở trong cả hai trạng thái vừa rộn rã vừa đau đớn. Mà hai thứ đó làm sao hòa hợp, có giằng xé nàng và đó là lúc nước mắt rơi, thật nhiều!
Lý trí kéo con tim đến chỗ có ánh sáng của niềm vui và sự lạc quan còn con tim lại run run ngoặc mình đi về phía có niềm đau, giống như một người bị tật ở chân đi trên cát, chân chấm chân xóa và chỉ để lại trên nền cát những đường rãnh, những "vết xước" thật lớn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét