Thứ Năm, 16 tháng 4, 2009

Thư gửi bạn

Bạn kính yêu!

Ơn trời mày đã cảm thấy bình tâm trở lại. Hôm qua mày làm tao thấy lo quá, lòng tao chùng xuống, làm tao thấy chán nản và thấy sợ lấy chồng làm sao, sợ hôn nhân làm sao. Thấy mày như là điên lên với cảm xúc, thấy mày vật lộn với nỗi nhớ, niềm đau và sự hụt hẫng mà tao thấy lo quá. Từ trước tới giờ, chỉ có tao mới là người ở trong trạng thái đó, giờ thấy mày như vậy tao hoảng loạn lắm. Nay thì tao lại muốn lấy chồng trở lại rồi. Xin hứa (dù chẳng ai bắt hứa) là dứt khoát tao sẽ cố gắng tiếp thu những lời góp ý từ mọi người trước khi lấy chồng, dứt khoát sẽ cố mở thật to mắt dù có đang mê đắm trong tình yêu để nhìn thật rõ người mình sắp lấy làm chồng, dứt khoát sẽ chỉ lấy chồng khi cảm nhận được tình yêu thật sự, và cảm nhận được đó thực sự là một người đàn ông "biết nghĩ" mà mình có thể gửi gắm cả tâm hồn, thể xác cùng những đứa con trong suốt phần đời còn lại. Cứ tin tưởng tao đi vì tao hay thất hứa lắm.
Nếu hôm qua mày có muốn làm gì đó để thỏa mãn cảm xúc thì tao cũng sẽ ủng hộ mày dù tao biết là nó điên rồ làm sao. Cũng có lúc phải sống cho riêng mình chứ, mày cứ sống cho và vì người khác hoài thì chả mấy mà mày thành cái cây hay hòn đá. Đôi khi tao cực kỳ khó chịu vì cái sự quá nhường nhịn người khác, cái sự quá tốt của mày để đến mức giành hết thiệt thòi và ấm ức về phần mình, tao thích mày phải giành giật, mày phải ghê gớm lên, ko xuê xoa dễ tính. Có những lúc tao thích mình có thể giống như chị H - thẳng tính có thể nói hết được những điều mình suy nghĩ, dù đôi lúc tao cũng phải góp ý này kia với chị trong chuyện xử sự. Mẹ tao dặn dò rằng: con về nhà chồng thì đừng có cãi, kẻo để người ta nói lại cho thì lại ấm ức. Mẹ muốn con gái mềm mỏng hơn chứ không phải thấy cái gì không vừa ý cái là "bật" luôn. Mày biết chị ấy làm gì ko? "cãi" luôn: "Ơ kìa, phải cãi luôn thì mới hết ấm ức chứ". Hay cãi thế mà từ chỗ mẹ chồng phản đối con trai lấy chị ấy đến chỗ bố mẹ chồng hiểu và coi con dâu như con gái (gần như thế). Đủ thứ sách báo, các kinh nghiệm nhỡn tiền tao đã được đọc, được xem cho tao cái hiểu biết rằng, để có một cuộc hôn nhân êm thấm thì cần có chữ "Nhẫn" - nhẫn nhịn. Nhưng mà cũng như ăn cơm, ăn phải sạn dù to dù nhỏ gì cũng đều nuốt hết hả mày, ừ, giá mà làm được thế, giá mà giống được như cái máy nghiền. Biết là hôn nhân đã dạy cho mày kiên cường hơn nhưng tao thấy vẫn còn chưa đủ. Mày vẫn thật yếu đuối và dễ bị tổn thương!
Cũng chẳng biết nói gì, làm gì để giúp mày cả vì mày và tao giống nhau quá. Muốn mày - một người đã làm thay đổi tao, làm tao trở nên "người" hơn, sống tốt hơn - làm thế này thế kia nhưng bản thân tao nếu trong trường hợp đó chắc tao cũng không làm nổi. Nói gì, làm gì đó mày thay đổi cách nhìn nhận ư? Thay đổi cách cư xử ư? Tao không làm được những điều đó đâu mày nhỉ. Tao thì chỉ có thể nghe những bức xúc những trăn trở của mày thôi, tao chỉ có thể thức cùng mày, chìa cho mày mượn bờ vai để mày thổn thức. Kỳ lạ là tao có thể cảm nhận được những cảm xúc của mày. Lúc mày nói với tao là mày đau khổ tao cũng thấy như mình đang đau, đang hụt hẫng, đang xúc động, đang chán ghét, đang nhớ nhung... Mày sẽ hạnh phúc phải không bạn kính yêu, tao tin thế vì mày là một người đàn bà có trái tim và tâm hồn. Niềm tin của tao đôi khi thật mãnh liệt nhưng đôi lúc thì mong manh, mong manh khi nhìn vào thực tế cuộc sống của mày. Rồi sẽ ra sao, bạn kính yêu?!!!!
Đang thương mày quá mà tao chợt thấy giận vô cùng, trong lúc tao đang bóp nghẹt con tim (một cách nói hình tượng thôi đấy nhá, đừng có tưởng tượng linh tinh) để hiểu để sẻ chia nỗi đau, vắt óc tìm giải pháp nào đó để giảm cái sự "điên" trong cơn xúc động của mày thì mày lại tranh thủ chửi tao. Mày nhớ mày bảo thế nào không? "Đểu, bạn đểu, con chó đểu", haizaa, trần đời có người hiền như tao, bị chửi rứa mà chỉ kêu "buồn quá". Thế mà mày vẫn còn chưa thôi đi, "Tao vẫn nhớ mùi cứt mèo ở thư của mày viết cho tao ngày xưa, tự nhiên lại nhớ lại mùi đấy" _ "cứt mèo nào" (vẫn còn nhăn nhở được) _ "mùi đó phảng phất khi nói chuyện với mày"_ "vớ vẩn"... Lần sau đếch thèm an ủi mày nữa cho mà biết đời, liệu hồn, đừng có mà buồn nữa!

Tao vẫn tâm niệm rằng, điều quan trọng nhất với mỗi một người là sự thanh thản trong tâm hồn!?

2 nhận xét:

  1. Comment lần này mà k được thì ứ comment nữa đâu.

    Trả lờiXóa