Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2009

Mẹ

Có thể quyết định cuộc đời mà không cần nghĩ tới mẹ???!
Ngày chị quyết định theo anh ấy, chị bảo với mẹ rằng: "Ở xa mà cuộc sống đầy đủ, mẹ con có khi gặp nhau nhiều hơn là ở gần nhau mà khổ". Em biết, mẹ không hy vọng được gặp chị mỗi tháng hay mỗi năm vài ba lần, mẹ chỉ mong chị hạnh phúc bên người chị yêu và chị được bình an với sự lựa chọn của mình. Chị đi, Bố giận lắm vì bố yêu chị nhất trong mấy chị em. Chị đi, bao nhiêu sự hằn học bực dọc bố trút cả lên mẹ. Một bên là nỗi nhớ con đến đứt ruột, một bên là sự đay nghiến của chồng... nếu chị em mình có hiểu thì cũng chỉ hiểu được vài phần trong nỗi đau lớn đó của mẹ thôi, chị nhỉ. Ngày cưới chị, mẹ ko được nhìn con gái mình khi làm cô dâu như thế nào, nhưng em tin là mẹ vui khi con mình đã được sống bên người mình yêu. Chị về thăm mẹ sau 5 năm, sau khi chị đã có 2 đứa con, sau khi chị đã trải qua niềm hạnh phúc và cả nỗi đau khi được làm mẹ, nhưng chắc chắn là chưa hết những gì mẹ đã trải qua. Năm mới, em lại nhìn những giọt nước mắt của mẹ, mẹ khóc nhiều lắm vì chị còn mải thực hiện những lễ nghĩa với nhà chồng đến nỗi lười cả với mẹ cuộc điện thoại. Nhà chồng chị có cách nhà mình bao nhiêu đâu mà sao nó còn xa hơn cả tới Vũng Tàu. Mùng 1 tết vợ chồng con cái chị đến, giống như những người họ hàng lâu ngày tới nhà. Lúc ấy em mới biết con gái lấy chồng phải theo chồng là thế. Xót xa quá chị ơi! Chị chỉ định về thăm mẹ thế rồi đi Vũng Tàu luôn. Chị bảo là ko có xe và chồng chị còn phải đi nhậu. Em giận chị lắm, nhưng em vẫn đi đón chị về để mẹ được an ủi phần nào. Mẹ không giận chị tẹo nào đâu, em biết thế, ngược lại mẹ còn thương chị nữa. Mẹ bảo chắc ở trong đó nó "lép vế" và phải chịu đựng nhiều lắm... Trời lạnh lắm nhưng mẹ khăng khăng đòi đưa chị về, tới bến đò, gần nhà chồng chị, mẹ đứng nhìn chị lên đò, nhìn chị đứng trên đò, nhìn chị bước xuống đò, nhìn cho tới khi chị đi khuất. Mẹ về nhà, mắt đỏ hoe... Chị đã không quay lại nhìn về hướng có mẹ một lần, chị mải miết về với chồng con... Chắc tới khi em là vợ là mẹ như chị em sẽ hiểu chị hơn nhưng mà.... Chao ôi, sao con cái lại có thể vô tâm làm cho mẹ cha đau lòng đến thế!!!

Đến em, mẹ bảo không cho em đi xa đâu, mẹ đã "mất" một đứa rồi... Mỗi lần em về, một trong những câu đầu tiên mẹ hỏi là "bao giờ con đi?". Chắc mẹ hỏi để xem sẽ cho con ăn gì vào bữa nay và bữa mai đây mà. Nghe người ta nói có đồ gì ngon hay con chỉ cần có ý hỏi han về món đồ ăn nào đó là mẹ lại tìm mua bằng được, ko mua được thì mẹ buồn lắm. Em hay chị H biếu mẹ được bao nhiêu tiền thì mẹ lại dùng để mua đồ để gửi lên cho con. Mẹ cứ sợ các con của mẹ ăn không đủ no như hồi xưa nữa. Mẹ bảo: "ở nhà ăn gì ngon là đều nhớ tới các con". Rồi mẹ hỏi: con có thế ko? Có cái gì đó chạy dọc sống lưng em khi mẹ hỏi câu đó... Quả thật là em chưa từng nghĩ tới mẹ khi ăn món gì ngon... Sự xót xa làm trái tim em thấy đau. Cũng tại bởi mẹ lúc nào cũng nói mẹ không thích ăn cái này, mẹ không thích ăn cái kia để nhường nó cho con! Em biết mẹ hỏi con khi nào đi để mẹ xem sẽ "tận hưởng" hạnh phúc một cách từ từ hay gấp gáp! Có lần mẹ bảo con nếu về ít thì đừng về nữa... mẹ nhớ lắm và em biết là mẹ đã khóc. Và mỗi lần em đi mẹ đều đứng nhìn theo cho tới khi không còn nhìn thấy em nữa, em biết điều đó khi nhìn qua gương chiếu hậu, nhưng em không quay lại nhìn mẹ. Con lớn rồi, con không khóc đâu!

Nhưng hôm qua, mẹ bảo là: Con hãy quyết định cuộc đời con mà không cần nghĩ tới mẹ, bởi vì mẹ chỉ thấy hạnh phúc khi con hạnh phúc! Nhất định con sẽ hạnh phúc, vì con là con của mẹ!


Monday October 20, 2008 - 12:47am (EDT) Edit | Delete

Next Post: Nhầm Previous Post: Độ này em béo

Comments
(2 total) Post a Comment

* Viet …
* Offline IM

Người ta nói Nước mắt chảy xuôi là thế.
Khi nhìn lại mới thấy mình có lỗi với Mẹ nhiều lắm .... nhưng có mấy ai hiểu hết ..... và có mấy ai nhìn lại...

Monday October 20, 2008 - 12:27pm (ICT) Remove Comment

* Lilocan
* Offline

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét