Thứ Hai, 25 tháng 5, 2009

Vu vơ


Tấm hình có tên là "Chờ đợi". Không hiểu cô gái trong hình chờ đợi điều gì

Sao em thấy mình cô độc đến dường này. Nói cười vui vẻ mà sao trống rỗng!

Trời nắng, lại mông lung nhớ cái nắng và gió ở nơi xa xa.

Chàng nào lấy phải em mà hiểu chưa đủ thì đúng là sầu đời... Có trời mới biết nàng buồn điều gì. Những nỗi buồn vu vơ, vô định. Mà có vu vơ thật không nhỉ? Có cái gì là cái vu vơ không? Vu vơ nhớ, vu vơ buồn, vu vơ khóc,... vu vơ rặt những điều... vu vơ. Khối sầu trong lòng nàng phải chăng khối sầu của vạn năm, sầu thiên cổ? Ai có thể sẻ chia?

Gió cứ thổi, mây cứ trôi, lá xanh rồi lại úa, hy vọng về một người có thể hiểu và chia sẻ với nàng khối sầu ấy khi vơi khi đầy nhưng nàng cảm giác mình đang đến gần sự vô vọng.

Có khi nào gió có có thể thổi bay nỗi buồn đi xa thật xa, xa ra khỏi trái tim nàng? Nàng vẫn đang hy vọng là có, dù rằng hy vọng thật mong manh! Đó là cơn gió của yêu thương chân thành, của sự hy sinh, sự nỗ lực cố gắng đến cùng kiệt của một trái tim khác. Đáp lại cũng sẽ là những yêu thương, những cố gắng, những sẻ chia và cả hy sinh vốn đã sẵn sàng để dâng hiến bị giấu ở đằng sau khối sầu kia.............

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét