Thứ Hai, 10 tháng 8, 2009

"Chưa là gì cả"

Anh không vui khi chị gái em gọi anh là "chú", cháu em gọi anh là "chú". Anh bảo anh định cãi nhưng có người lớn (bố mẹ chồng của chị gái em) nên anh không nói. Em hỏi anh rằng anh định "cãi" thế nào để em "cãi hộ" cho anh. Có hai lý do để anh ko đồng ý bị "giáng cấp" như thế, một là xét về mặt xã hội anh lớn tuổi hơn chị gái em, thậm chí là lớn hơn cả tuổi anh rể em; hai là, xét về mặt gia đình, anh "chưa là gì cả"... Ừ, anh nói có lý lắm. Khi mà chị em gọi anh là "chú" em cũng thấy hơi ngại. Em cũng là người quan trọng chuyện xưng hô từ trước tới giờ, ít tuổi hơn em mà bắt em gọi là anh là chị là em cũng ấm ức lăn tăn lắm, nên em hiểu cảm giác của anh.

Ấy thế mà lúc về sau khi đưa anh tới bên xe, em lại thấy buồn vô cùng, cổ họng em nghèn nghẹn. Em nghĩ, mình yêu nhau thì anh gọi chị gái em bằng chị cũng đâu có gì phải lăn tăn tới mức đó. Em lại nghĩ câu anh nói "chưa là gì cả"... Đến lúc mà em viết ra những dòng này em vẫn có cảm giác nghèn nghẹn, gần tới cảm giác chua chat. Anh cứ xưng hô thế nào làm cho anh cảm thấy thỏa mái nhất đi anh nhé! CHỈ LÀ CHUYỆN XƯNG HÔ THÔI MÀ! (Quan trọng lắm đấy!!)

Ừ, đúng là chưa là gì cả!

Mình cứ đi khuyên người này người kia là đừng để ý, đừng làm mình buồn vì những điều nhỏ nhặt, thế mà mình chẳng tự làm được