Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009

Thơ không đề!

"... Em chẳng biết vì sao em yêu anh
Dù bao năm chiếc bình hoa của em
không có hoa hồng anh đến cắm
Dù những lần chúng ta gặp gỡ
Tính bằng tháng năm

Em chẳng biết vì sao em yêu anh
Dù chỉ có bông hoa cất từ nước mắt
Nở lòng em hai chữ vô tình..."

Lời của em: Giải tán cho nhanh, em ghét lắm sự nửa vời!

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009


Mấy hôm nay ốm, đau long óc, em lại nhớ mẹ quá! Mỗi lúc ốm em lại khóc và nhớ mẹ. Thèm được mẹ chăm sóc, chiều chuộng. Lâu thật lâu rồi em tự mình chăm mình lúc ốm đau, tự động viên dỗ dành mình. Có những lúc em đã tưởng mình rất mạnh mẽ rồi, đã tưởng mình có thể đi một mình đến cuối đời mà chẳng cần "dựa" vào ai. Giờ thấy, mỗi tuổi một suy nghĩ, em trở nên yêu đuối, ủy mỵ, dễ khóc, dễ buồn hơn xưa, và hình như dễ thông cảm và tha thứ hơn xưa nữa. Gọi là già hay là trưởng thành nhỉ? Mà gọi là gì cũng đâu có quan trọng nhỉ, chỉ thấy càng ngày em càng thấy cần nghe thấy tiếng người mỗi tối về căn nhà chỉ có đồ vật! Sao người yêu ko chịu cưới em nhỉ? Tìm hoài mà ko ra được lý do. Vẫn nghĩ là người đàn ông thực sự sẽ chẳng bao giờ để người yêu phải suy nghĩ đến chuyện đó và rằng, nếu mình không "chờ" người ta được nữa thì mình sẽ tự động rút lui mà đôi lúc vẫn thấy buồn. Mọi người theo thói quen thường hỏi "bao giờ cưới", có lẽ, với một số người đó chỉ là câu cửa miệng, thói tò mò thôi mà ko phải quan tâm thực sự đến người được hỏi, vô tình những điều đó làm em thấy buồn, em vẫn "kém tự tin" mà nghĩ rằng: "bao giờ cưới thì mình không quyết định được"!!!

Người đàn ông đích thực của đời em ơi, anh ở đâu????????? Sao chẳng đến để em thấy ko còn cô đơn tủi thân những lúc ốm đau thế này?! Sao chẳng đến để người đời cứ hỏi em những câu về em mà em ko biết trả lời thế nào?! Sao chẳng đến để ta dựa vào nhau đi tiếp trong cuộc đời này, em hứa là em ko quá yếu đuối và ủy mỵ mà!!!? Anh ở đâu???? Hu hu hu, đến lau nước mắt cho em ngay!...................

Lời bài hát Em sẽ mãi yêu anh (Phim: Ngôi nhà hạnh phúc đang phát trên VTV3):

Khi con tim cô đơn em thấy cần anh hơn là những lời nói, như vô hồn.
Đôi khi trong cơn mơ em mong chờ 1 lần thôi, 1 lời người nói chỉ yêu em.
Từ khi cơn gió lay ngoài kia. Nhẹ nhàng thoảng qua trái tim bình yên Và mỗi ngày, được có anh, bên cạnh em.
Đk:
Em sẽ mãi yêu anh yêu anh yêu anh nên mãi cứ mong chờ. Em sẽ mãi yêu anh yêu anh yêu anh dẫu chỉ là mơ. Khi đêm qua em mơ nỗi nhớ cất trong lòng từng tiếng yêu ngọt ngào người có hay không nào, đôi khi tim rất đau!
Em sẽ mãi yêu anh yêu anh yêu anh dẫu biết anh hững hờ. Mây bay ngang cho mưa bỗng thấy mình gần nhau và những khi không ngờ lặng lẽ yêu vô bờ từ lúc thật bơ vơ!

Sến nhỉ :)