Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

Ha ha ha

Thứ 7, em không còn mong chờ thứ bẩy nữa. Có gì để em mong chờ chứ? Yêu một người chỉ có thể gặp mình vào thứ 7, mà giờ lại không còn mong chờ thứ bảy nữa, em thấy lòng sao chua chát. Anh có thể đến có thể không. Sau hai tuần ko gặp (và cả không vật vã nhớ nhung), anh đến gặp em được một tiếng đồng hồ thì mẹ anh gọi 2 lần xem anh ở đâu đã về nơi "cần về" chưa? Anh răm rắp làm theo "ý chỉ của mẫu hậu" mà ko cần biết đến cảm giác của em thế nào... Sao em thấy chữ "độc lập" và người đàn ông 35 tuổi đang được gọi là người yêu em sao mà chẳng có liên quan gì đến nhau thế?!!!!!!!!! Tưởng tượng đến cuộc sống hôn nhân trong ngôi nhà như thế em thấy rùng mình. Mà dường như anh không có ý định kết hôn. Kiếm được người bạn tâm sự điện thoại mỗi ngày, có lẽ anh chỉ cần thế! Ơ thế mà em vẫn còn ngồi đây than vãn mà chưa làm gì để "giải thoát" cho anh, cho mình đi nhỉ? Em không biết yêu thương mình thì làm sao anh làm được điều đó nhỉ. Ha ha ha... Có gì đó nghẹn tắc trong cổ họng em, ko thể nấc lên được thế này.

Đến cả tháng nay em rất buồn chán, buồn hơn những ngày trước đó. Càng ngày, cảm giác hạnh phúc khi yêu và được yêu càng xa vời với em. Tỷ lệ thuận với khoảng cách tình cảm giữa anh và em. Không biết có ai cảm thấy giống em. Người đàn ông em yêu (và yêu em?) là người "thiếu lửa", còn ngọn lửa trong em không đủ lớn để cháy cho cả hai người!!! Hai người yêu nhau như định mệnh vốn là thế, chẳng tốn nhiều công sức, nên chắc anh ko có khái niệm "giữ" và "nuôi" tình yêu này!? Không biết bao lâu rồi em ko nghe những lời nói tình cảm từ anh, dù mình nói chuyện với nhau thật nhiều mỗi ngày... Em đã nói mình giống như hai người bạn thân chứ ko phải hai người yêu nhau, càng ngày điều ấy càng đúng. Lời nói tình cảm "anh nhớ em", "anh yêu em" ko được nghe, đến các cử chỉ yêu thương thì chỉ như giấc mơ mà thôi. Chán quá chán quá chán quá....
Hôm qua, hôm nay em thấy rất chán, "khối u" trong lòng như vỡ ra, nhưng đến viết cho anh một email như trước đây em vẫn làm mỗi lúc có điều không vui giờ em cũng ko muốn viết. Anh sẽ bảo, "biết ngay là em sẽ phàn nàn", "em thì chỉ nghĩ linh tinh"... Người ta ko muốn nghe mình nghĩ gì, mình bức xúc, mình buồn gì thì em còn nói để làm gì. Biết thì đã ko buồn nhỉ?

Chán chẳng muốn viết những dòng này nữa, nghẹn cổ quá, giá mà khóc òa được!

Bao giờ em có đủ mạnh mẽ để chia tay, để gạch ra khỏi cuộc sống của mình những giờ phút, ngày tháng chán nản, nhạt nhẽo, bẽ bàng này. Có người yêu mà vẫn cô đơn, buồn tự dỗ, giận hờn tự xoa dịu...

Nỗi buồn này em bán ai mua?

2 nhận xét:

  1. Bờ lốc này hoang vắng quá

    Trả lờiXóa
  2. Than vãn, phỏng có ích gì?

    Trả lờiXóa