Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

SƠ KẾT

(*) Giai đoạn từ khi Blog Yahoo đóng cửa tới nay, nhớ gì kể đó.

Vào đề luôn này, vấn đề hết sức nhỏ nhoi là: THIẾU ĐIỆN. Tối đang ăn cơm điện cắt cái phụt. Ngồi điều hòa đang sung sướng, cắt điện cái là tưởng như không chịu được, chỉ có nghe tiếng thở dài và kêu ca nóng bức cũng đã khiếp. Thế là, trốn mất điện ở Hà nội, em quyết về quê. Ở quê chỗ-nào-cũng-mát, này nhé: mái ngói pờ-rô-xi-măng + tường mỏng + với mất điện. Đêm chả ngủ được, mẹ cũng loay hoay cả đêm. Bà thì lúc nhớ lúc quên, ngồi ghế tựa nhìn ra đường, quạt mo phe phẩy luôn tay. Em trai kể, hôm có điện, mẹ bật quạt cho bà (lúc ấy đang ngủ), bà vùng dậy, ôm lấy cái quạt và kêu lên "Ối giời ơi, cửa nó bung ra rồi con ơi!"... Em thấy bà có một nỗi lo, nỗi ám ảnh thường trực đó là Cửa, bà luôn thích cửa đóng được đóng chắc chắn! Lên Hà nội, mỗi khi mất điện định mở mồm ra thở dài than nóng nhưng nghĩ đến quê là miệng không mở ra được, khuôn mặt mẹ ướt nhoẹt mồ hôi, tay bà không ngừng phe phẩy quạt mo, lau ướt chiếu mấy lần là hết buổi trưa... Hà nội còn sướng chán!

Hết vấn đề nhỏ bé, chuyển sang vấn đề Quốc gia đại sự đây.

Độ này em béo mặc dù đang trong tình trạng bán thất nghiệp. Công ty cứ mất điện liên miên, thành ra nghỉ liên miên và cũng chờ lương liên miên! Khoa học giải thích thế này, vì không làm việc thường xuyên người ta sinh ra buồn chán, một số khi buồn chán thì sinh ra ăn nhiều, ăn nhiều thì sinh ra thừa mỡ, thừa mỡ thì sinh ra béo. Em lại nói tiếp theo logic khoa học nhé, béo thì quần áo chật, quần áo chật thì ăn mặc trông rất xấu, xấu thì lại muốn đẹp, đẹp thì lại phải mua sắm,.... cuối cùng lại liên quan đến Điện! Đấy, đừng tưởng chuyện nhỏ mà bỏ qua đâu... Không có Điện công ty không sản xuất được, không sản xuất được thì lấy đâu ra hàng bán, không có hàng bán thì lấy đâu ra xiền trả lương, không có lương lấy đâu ra xiền mà mua sắm... Nói chung là nói quá logic nhá. Ôi! Tôi phục tôi quá nhá!

Em dạo này hay theo dõi các tin kinh tế - chính trị, theo dõi các vấn đề thời sự nóng bỏng tay của các nước, sáng dậy mắt nhắm mắt mở đã phải sờ tìm cái điều khiển tivi để xem Bản tin tài chính trên VTV1 rồi lại Bản tin thị trường bất động sản. Chả có tiền mà mua vàng, mua chứng, mua đất đâu, còn phải mặc quần áo chật đây này, nhưng mà cứ thích xem thế, cứ vớ vẩn thế, biết làm thế nào!

Em dạo này vẫn thích đi du lịch như năm ngoái, mà vì không có Điện nên chẳng đi đâu được. (Muốn biết tại sao không có điện không đi được thì xem đoạn trên nhá). Mấy lần định "nhảy" máy bay đi Vũng tàu, nghĩ lại thì thôi, để dành xiền đi du lịch nước ngoài cho "máu", Vũng tàu thì cũng ngày mất ngày có điện có hơn gì Hà nội đâu.

Em dạo này không còn muốn đập đầu vào tường để "mần" thơ nữa. Em chỉ nhìn người ta bước ra từ toàn nhà to đẹp mà mơ có một ngày mình được làm việc ở đó. Tình yêu, tình cảm ở lại hết phía sau, chỉ có ước mơ công việc hiện hữu. Cứ nghe mẹ kể đứa nọ đứa kia mới ra trường mà làm chỗ nọ chỗ kia lắm tiền nhiều lộc là em thở dốc trong lòng. Mẹ cứ hằng ngày lo lắng con gái đã "có tuổi" mà chưa "có gì" trong tay. Em muốn thở dài một cái đây này.

Em dạo này vẫn thích hát Karaoke và đương nhiên là hát vẫn "ngon". List nhạc trong điện thoại vẫn đầy ắp các thể loại yêu đương vật vã, chia tay nhau mà nhảy tưng tưng, bùm bụp, loại này đương nhiên phục vụ "người yêu bé bỏng" (và vì thế chưa có lông) - chàng trai thích nằm úp trên người người khác. Hông biết đến khi lớn lên, chàng có còn sở thích ấy không nữa (câu này hỏi cho có thôi).

Em dạo này oánh răng, rửa mặt thường xuyên mỗi buổi! Ôi! Tôi phục tôi quá!

Tới đây em xin tạm dừng. Xin chúc thời tiết mát mẻ hơn, chúc điện có thường xuyên hơn, chúc em không còn phải mặc quần áo chật nữa! Xin chào và hẹn gặp lại lần sau ạ!