Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Trung thu


Phải oánh số vì rất chi là lan man...

1. "Giết người đi, giết người đi...", em đang nghe Ngọc Anh "dụ", liền ra đóng cửa phòng, sợ giọng hát ma mỵ làm em mê đi mà phi ra ngoài tìm người giết thì... gay to.

2. Trung thu năm ngoái - còn người yêu: Ngắm trăng lúc đi đổ rác. Trung thu này - "ta chẳng còn ai": Đổ rác lúc đi ngắm trăng. Đố đời biết đâu là logic ở đây?!

3. Trung thu năm nay, Phường Bồ Đề tổ chức trung thu cho các cháu 5 tổ dân phố của Lâm Du. Đủ các ban bệ từ quận tới phường, và đương nhiên cả tổ dân phố nữa. Xúc động nhất là lúc trao quà cho 15 cháu bị tàn tật hoặc mồ côi. Chương trình hay và tổ chức khá tốt. Chàng trai trẻ nhà em được ba tháp tùng xem đến hết mới về, chàng nhỏ thì không mê sự ồn ào, đòi mẹ về nghe Khánh Phương "sorry". Đến phần múa lân, em đứng từ gác 3 nhìn xuống và nổi hết da gà khi nghe nhạc đệm là một bài hát tiếng tàu, bài này còn tấu suốt chương trình. Thế là thế nào?!


4. Từ thứ hai tới giờ, em rất mong một email về công việc, mong cháy lòng... Tại trung thu tắc đường nên thư chưa đến, nhỉ?!


5. Cho Mẹ: Mong con được về nhà sớm và để thấy niềm vui trong mắt mẹ. Niềm vui của mẹ làm niềm vui nhỏ của con trở thành niềm hạnh phúc vô bờ, nỗi buồn của mẹ làm chút ưu tư của con trở thành nỗi sầu chất ngất. Con nhận ra điều đó từ khi con biết mình đỗ đại học sau khi đã học hết một năm ở trường cao đẳng. Con vẫn nhớ lúc con gọi điện cho mẹ, giọng nói hân hoan của mẹ làm con cười suốt từ lúc đó tới cả đêm sau, dù trước đó con hoàn toàn hờ hững với kết quả thi. Giờ đây, khi con gần 30 tuổi và chưa-có-gì cảm xúc của con ngày càng phụ thuộc vào cảm giác của mẹ. Vì thế mà hôm thứ 7 tuần vừa rồi đi thi tuyển con không nói với mẹ, mẹ lại gọi điện cho con đúng lúc con đang thi. Thi xong, lúc chờ phỏng vấn con gọi điện cho mẹ, giọng mẹ hồ hởi lắm, mẹ bảo mẹ vừa đi xem bói, người ta bảo rằng không phải lo cho con, con rồi sẽ khá (?) thôi. Chỉ nghe giọng nói hồ hởi của mẹ là con đã có thể vui vẻ chờ tới gần 12h trưa để tới lượt phỏng vấn với tâm lý hoàn toàn thỏa mái. Thế nên, con "cằn nhằn" với mẹ, mỗi lần con gọi điện, nếu không có việc gì quá buồn mẹ hãy "alo" một cách vui vẻ, con sợ giọng nói của mẹ lúc trầm xuống, con sợ...!
Khi nào tìm được việc con sẽ về nhà, mẹ nhé. Con cũng sẽ không gieo một niềm hy vọng nào cả vào lòng mẹ, bởi vì "từ trước tới giờ hạnh phúc với con mong manh lắm mẹ ạ" - ngày sắp nhập học ở trường con đã viết cho mẹ như thế, và cho đến giờ, con thấy điều đó vẫn đúng!!! Mẹ ơi! Con đang rất buồn! Con không nói với mẹ thế, con đang làm việc này việc kia và con vẫn đang bình thường, mẹ nhỉ! Niềm vui vẫn đang đợi con và mẹ ở phía trước kìa!

6. Vì đau đầu sẽ đi ngủ sớm, thì nghe thêm "
Giết người trong mộng" một lần nữa... cho quen!

1 nhận xét:

  1. Trung thu nhiều tâm trạng quá. Thích cái lo gic 'ngắm trăng lúc đi đổ rác' và 'đổ rác lúc đi ngắm trăng'. Gợi nghĩ ghê cơ.

    Trả lờiXóa