Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010

Bài thơ xưa

Ơn trời hôm nay tớ tìm được bài thơ này, ring về ngay. Bài thơ ngày xưa có người đã đọc....

BỐN ĐÊM SAY
1. Một tối nọ tôi về nhà muộn
Say, say, say, thật là say!
Và thấy ngựa ai đang đứng trước cửa
Nơi tôi cột ngựa hàng ngày
Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp
'Bà ơi, bà nói tôi hay,
Ngựa ai đấy, ngựa ai đang đứng
Nơi tôi cột ngựa hàng ngày?' -
'... Này ông ngốc, ông mù không đấy?
Ông say, say quá mất rồi!
Đó chẳng qua là con bò cái
Bà già vừa mới cho tôi!'
- Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm
Có thể còn nhiều hơn cơ
Nhưng bò sữa có yên cương hàm thiếc
Quả tôi chưa thấy bao giờ!
2. Tối thứ hai tôi về nhà muộn
Say, say, say, thật là say
Và thấy mũ ai đang treo trước cửa
Nơi tôi treo mũ hàng ngày
Tôi hỏi vợ toi, vợ tôi xinh đẹp
'Bà ơi, bà nói tôi hay
Mũ ai đấy đang treo trước cửa
Nơi tôi treo mũ hàng ngày?'
'Này ông ngốc, ông mù không đấy?
Ông say, say quá mất rồi!
Đó chẳng qua là cái xô đựng nước
Bà già vừa mới cho tôi'
Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm
Có thể còn nhiều hơn cơ
Nhưng xô nước hai bên hông có lỗ?
Quả tôi chưa thấy bao giờ!

3. Tối thứ ba tôi về nhà muộn
Say, say, say, thật là say
Và thấy quần ai vắt trên lưng ghế
Nơi tôi vẫn vắt hàng ngày
Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp
'Bà ơi, bà nói tôi hay
Quần ai đấy vắt trên lưng ghế
Nơi tôi vẫn vắt hàng ngày?'
'Này ông ngốc, ông mù không đấy?
Ông say, say quá mất rồi
Đó chẳng qua là cái giẻ lau bát
Bà già vừa mới cho tôi'
Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm
Có thể còn nhiều hơn cơ
Nhưng giẻ bắt có thắt lưng, dây khóa?
Quả tôi chưa thấy bao giờ!
4. Tối thứ tư tôi về nhà muộn
Say, say, say, thật là say
Và thấy đầu ai đang kê trên gối
Nơi tôi vẫn gối hàng ngày
Tôi hỏi vợ tôi, vợ tôi xinh đẹp
'Bà ơi, bà nói tôi hay
Đầu ai đấy đang kê trên gối
Nơi tôi vẫn gối hàng ngày?'
'Này ông ngốc, ông mù không đấy?
Ông say, say quá mất rồi
Đó chẳng qua là cái bắp cải
Bà già vừa mới cho tôi'
Thế giới này tôi đã đi nghìn dặm
Có thể còn nhiều hơn cơ
Nhưng bắp cải có râu, ria mép?
Quả tôi chưa thấy bao giờ!

Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010

Sinh nhật

Hôm nay sinh nhật Tớ, Tớ lại thấy buồn. Buồn vì nó giống với mọi ngày bình thường khác. Buồn vì Tớ luôn thấy mình yếu đuối hơn vào ngày sinh của mình!

Thời gian này nỗi lo công việc làm Tớ mệt đầu.

Thời gian này, Tớ có những nỗi niềm đặc biệt!

Thời gian này, Tớ thấy Mẹ càng lúc càng tuyệt vời!

Thôi đừng buồn nhỉ. Ngủ đi nào!

Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

Mùa thu và nỗi nhớ

(Hình chả liên quan, đưa vào cho sinh động)


Chiều nay, Nàng về trường cũ. Vài lần trước đi qua, chỉ nhìn mà không vào khu giảng đường nên không được gọi là về nhỉ :). Con đường đẹp đẽ với cây cầu vượt vắt qua, ngày xưa là một dòng kênh khi nước cạn, khi thì đen ngòm nước thải. Câu cầu xù xì - chứng nhân (bất đắc dĩ) thời "nông nổi" và "nồng nhiệt" cuả Nàng ngày xưa... "Em đứng trên cầu (không phải cầu ...õm) đợi anh..." - giờ chẳng còn; cũng giống như Nàng, không còn nồng nhiệt (?), không còn muốn hoặc không thể đi đến tận cùng của cảm xúc, riêng "nông nổi" thì không biết nữa.

Một buổi chiều thu se lạnh, Nàng đứng tần ngần nhìn vào lớp học xưa, giảng đường xưa, nhà để xe xưa, lối đi xưa,... ngay cả lúc gõ những dòng này thì ký ức năm sáu năm rồi cũng chỉ mới như hôm qua. Nhớ nhất phòng học mà đợt ôn thi tốt nghiệp Nàng hay ra đó ngồi, chỉ ngồi để xem mọi người học, còn Nàng thì học không vào. Nhớ là chỉ đến ngồi xem học thôi mà cũng háo hức hẹn hò, rủ người nọ người kia đi, nhiều nhất và đặc biệt nhất là một người! Người đã nắm tay Nàng những ngày trời đông, xoa cho nó bớt lạnh giá. Người đã dậy từ lúc 4h30 sáng mùa đông rét mướt, đứng chờ ở cổng ký túc xá với cái bình cây hoa đá bị vỡ, cái bình hoa định mang đi tặng một người. Người đã tặng cho Nàng những cái bưu thiếp xinh xinh, một đôi tất dày nhất trong những đôi mà Nàng từng thấy, tặng những bản nhạc ngập ngừng gẫy khúc (vì mới tập), tặng cả những bức thư viết bằng bút chì nữa.... Và Người đã đi cùng nàng trên những con đường đẹp đẽ nhiều cây và dĩ nhiên là mùa thu thì đầy lá rụng, con đường đưa nàng đến gần giấc mơ hơn, cũng chỉ gần thôi mà chưa bao giờ chạm tới. Biết có phải vì thế mà ngần ấy năm rồi Nàng đôi khi vẫn mơ giấc mơ cũ, khắc khoải khôn nguôi...

Một buổi chiều thu se lạnh, nàng đứng tần ngần bên cửa sổ lớp học, cố nán lại nghe nốt những lời thầy giáo ở trong lớp, thầy hỏi "bảng cân đối tài khoản và bản cân đối kế toán khác nhau thế nào"... Bao giờ cho đến ngày xưa... Ôi, ở cái phòng học đấy, Nàng đã có một kỳ học đáng nhớ với Kinh tế Vi Mô của thầy Minh vừa giỏi vừa vui tính, với Lý thuyết tài chính tiền tệ của cô Dương chỉn chu, bụng bầu to và đôi môi chẻ ấn tượng, với "Cô láng giềng" của thầy Toại môn Quản lý Nhà nước về Kinh tế. Nhớ mãi bài học về Thị trường hoàn hảo với ví dụ cô bán trứng của thầy Minh. Nhớ thầy Toại với kiểu dậy mới không đọc chép nhưng làm cho Nàng chỉ được có 6 điểm và thực sự ko nhớ tẹo nào về môn học, chỉ nhớ bài "Cô láng giềng" thầy đã biểu diễn ở vài lớp khác nhau của kỳ học đó và chắc làm cho nhiều em gái xúc động đậy, trong đó ứ có Nàng. Nhớ môn cô Dương Nàng được điểm 9, cao nhất lớp luôn, hồi đó hay nghe đài nên đưa được ví dụ thực tiễn vào bài thi thế là ngon...

Cái khí trời thu lành lạnh ấy với bầu trời xám và cây cối um tùm làm cho màu trầm của miền nhớ hiện về. Tự dưng, Nàng muốn mần thơ... Thơ tình hẳn hoi nhé, mà rặn mãi chẳng ra thơ (ra gì không biết nhá), cũng đã thôi cái trò đập đầu vào tường để nghĩ thơ rồi, không ra thơ mà lại chỉ có lá và ống bơ... Thôi thì, chỉ nhớ mà không mần chi hết. Nhớ nhớ nhớ...........