Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Chuyến xe cuộc đời

Có chồng!
Cuộc sống thay đổi, đương nhiên rồi, từ ở một mình sang ở "nhiều mình" đã là một sự thay đổi...
Có chồng!
Gần 3 tháng, Nàng vẫn còn đang SAY. Không phải SAY MÊ, không phải SAY ĐẮM mà là SAY XE: muốn nôn mửa (kinh quá), muốn XUỐNG XE ngay, ngay và luôn!
Có chồng!
Nàng bị đặt vào môi trường hoàn toàn mới: gia đình mới, nơi ở mới, công việc mới, các mối quan hệ mới - tất cả đều mới. Sợi dây duy nhất nối Nàng với cuộc sống trước ngày cưới là Chồng! Một người quá xa lạ với việc hiểu/ mong muốn hiểu tâm lý và yêu phụ nữ!
Có chồng!
Cảm giác buồn chán, cảm giác không được yêu thương, cảm giác không được tôn trọng, cảm giác bị trở thành vật sở hữu, cảm giác tù túng và hơn hết là cảm giác CÔ ĐƠN, là những thứ cảm xúc thay nhau hoặc cùng nhau chế ngự tâm hồn Nàng.
Có chồng!
Ngủ 2,5 người một giường mà Nàng vẫn thấy cô đơn. Trời rét đậm, tay lạnh ư? tự làm ấm đi, chân lạnh ư? đến sáng thế nào chân chả ấm. Không có một chút hơi ấm nào trong chiếc chăn bông dầy có đến 2,5 người nằm trong đó. Hạnh phúc sắp được làm mẹ cũng không xua đi được nỗi cô đơn trong tâm hồn Nàng.
Đôi khi, tự hỏi, "mình đang sống?", dù gì thì cũng có nước mắt làm bạn... vẫn thở thì vẫn là sống đấy thôi. Nàng lại bầu bạn cùng nước mắt...
Đi xe ôtô bị say bao nhiêu lần trong đời rồi, kể cả những lần nôn hết mật xanh mật vàng chỉ còn nấc lên vì ko còn gì để nôn nữa Nàng cũng chỉ xuống xe khi đã đến bến cuối. Cũng chưa lần nào bị lái xe đuổi xuống, nhưng trên chuyến xe cuộc đời lần này, nếu có một lần nào nữa bị "lái xe" đuổi xuống thì chắc chắn Nàng sẽ Xuống...
....Những ngày cô đơn cùng cực... biết bao giờ ngừng...