Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

Nói với con

Nói với con rằng bé yêu của mẹ đã được 1008g rồi. Hôm qua (ngày 27/3) mẹ đi siêu âm, kiểm tra xem tại sao mà mẹ lại thấy đau nhói ở bụng dưới. Kết quả siêu âm cho thấy con vẫn bình thường và vẫn xoay tròn trong bụng mẹ. Mẹ ước tính con đã sang tháng thứ 7 rồi nhé, không biết bao giờ con sẽ xoay đầu xuống dưới, để sẵn sàng ra ngoài cùng với mẹ. Nghĩ tới đó mẹ hồi hộp lắm, bé yêu ơi! À, khi kết quả xét nghiệm nước tiểu của mẹ cho thấy một chút vấn đề (có protein trong nước tiểu), bác sỹ đã kê thuốc kháng sinh cho mẹ, và thuốc papaverin (vì mẹ thấy đau bụng nên bsĩ kê thuốc này mà). Mẹ béo của con đã phải đi đến 4 hiệu thuốc mới mua đủ 2 loại thuốc này. Mẹ nghiệm ra, có được kê thuốc tốt thì cũng chẳng mua nổi ở Sơn Tây, hoặc mua được mà phải tốn rất nhiều công (cái này mẹ không chắc đâu nhé)!


Nói với con rằng hôm nay mẹ cảm thấy rất mệt, giống như cảm giác khi mẹ sắp bị hạ đường huyết ấy. Mẹ thấy đau lưng và không thể làm việc được dù bao nhiêu công việc đang chờ mẹ. Mẹ chắc là không làm việc được trong sáng nay, "mất toi" một buổi sáng làm việc. Và việc viết những dòng này là việc làm có ý nghĩa nhất trong buổi sáng hôm nay đối với mẹ, bé yêu ạ. Mẹ định chiều qua, không đi làm, sau khi đi siêu âm về sẽ viết cho con nhưng mà máy tính của mẹ giờ bố đã cài pass-word để dùng một mình rồi.


Nói với con rằng, tối qua cô L gọi cho mẹ để hỏi thăm tình hình mẹ đi khám (vì tối hôm trước mẹ có nói với cô ấy chuyện đó) và cô L. khuyên mẹ nên nói chuyện với bố con, nên nịnh bố con, để bố con quan tâm đến hai mẹ con mình. Sáng nay bác T. cũng nói với mẹ là bố không nói thì mẹ phải nói trước, bác còn nói mẹ phải xem lại mình... Nói nhiều lắm, mẹ đang rất mệt nên nghe "không vào" những thứ đó. Mẹ chỉ biết cảm ơn mọi người đã quan tâm đến mẹ, còn những điều kia, hiện tại mẹ chẳng muốn nghĩ đến. Mẹ đã cố gắng rồi, có lẽ là chưa đủ, nhưng mà chỉ mẹ cố gắng thì chẳng thể cố gắng mãi được.


Nói với con rằng mẹ thấy cơ thể nặng nề lắm. Chiều qua, mẹ đi mua áo, đi qua 3 hàng quần áo bầu mới mua được một cái, hàng người ta nhiều áo đẹp lắm nhưng mà mẹ mặc không vừa, huhu. Mặc áo vào cứ lòi "chỗ nọ, chỗ kia" ra ấy con ạ, xấu lắm cơ.


Nói với con rằng, mẹ rất tò mò, không hiểu bé của mẹ là chàng trai hay cô gái nữa. Nhưng một điều chắc chắn là mẹ yêu con, muahhxx...

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

Không đề

Bé yêu của mẹ đã được gần sáu tháng rồi. Hôm nay con cử động ít hơn mọi khi và mẹ thì thấy hơi đau ở cạnh bụng, còn lưng thì đau nhiều nhé. Mẹ rất trông mong lúc sờ được cái đầu gối, cái chân, cái tay của con như bà ngoại kể ngày trước mang bầu mẹ và các bác. Bà bảo, mẹ đạp nhiều đến nỗi bà đang đi phải dừng lại, hihi. Mẹ còn nhỏ hiếu động ghê, chẳng "hiền" như mẹ bây giờ :P.
Hôm nay, mẹ không uống sữa và uống canxi vì sữa thì hết, mà lại quên không mang canxi đi, mẹ quyết định không làm "bà mẹ dũng cảm" một hôm con ạ. Mẹ thực sự thấy mình dũng cảm mỗi khi uống sữa.
Bé con của mẹ ơi! Con có cảm nhận được nỗi buồn của mẹ không nhỉ? Mẹ hy vọng là không, mẹ hy vọng con sẽ là đứa bé vui vẻ, cô gái vui vẻ, người đàn bà vui vẻ và bà già vui vẻ nữa chứ, keke. Còn mẹ, mẹ không biết mình còn chịu đựng được sự cô đơn, nỗi buồn này đến chừng nào. Buồn quá thì khóc, khóc sẽ đỡ buồn được vài ngày. Mẹ thèm được ôm, thèm được che chở, thèm được chuyện trò, thèm được yêu thương. Bà ngoại ở xa quá, các bác, các anh ở xa quá. Con hãy khỏe mạnh và lớn nhanh để ôm mẹ, để bầu bạn với mẹ nhé.
Dạo này mẹ chỉ có thể nằm nghiêng về bên trái, như thế con mới không đạp nhiều, hình như mẹ nằm nghiêng về bên phải làm con khó chịu, thế thì quyển sách mà mẹ đang đọc đã đúng. Nằm nghiêng về bên trái suốt đêm mẹ thấy mỏi và đau lưng lắm nên những giấc ngủ cứ đứt đoạn, mãi mới nối lại được vì tiếng ngáy, vì nỗi buồn cô đơn trong đêm vắng như càng tăng lên, càng khắc khoải...
Mẹ thèm được ôm, dù một cái thôi con yêu ạ!

Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2011

Vài dòng cho con

Mấy ngày hôm nay bé yêu cử động rất nhiều, rất muốn khoe điều ấy mà không biết khoe với ai...

Càng ngày mẹ càng cảm thấy sự gần gũi của hai mẹ con mình, bé yêu ạ. Mẹ đã tham khảo cách trò chuyện với con trên mạng internet nhưng vẫn chưa biết phải làm điều đó thế nào cả. Không lẽ kể cho con nghe về những nỗi buồn trong lòng, kể về những căng thẳng mệt mỏi công việc ám ảnh cả giấc ngủ của mẹ?!

Lên kế hoạch từ lâu hôm nay mẹ đã viết được blog cho con.

Giờ thì hai mẹ con mình uống sữa nhé, dù việc này với mẹ rất đáng sợ.