Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

Điểm tin nhân cơn bão số 5/2011

Con trai - Sâu trải qua con bão đầu tiên khi mà con bắt đầu bước vào tháng tuổi thứ 4 ở quê mẹ. Nhà của ông bà ngoại tuềnh toàng, lợp ngói prô xi măng, cửa bị nứt gió lùa hun hút. Khi mẹ viết những dòng này bão chưa tới, ngoài trời cũng đã gió to và có mưa. Sâu thì đang ngậm ti mẹ ngủ. Lát nữa mẹ sẽ chuẩn bị vài thứ cho con đề phòng phải chạy sang nhà hàng xóm sơ tán bão.
Mẹ đã định sẽ viết blog đều đặn cập nhật tình hình của con mà chưa làm được. Lúc ở nhà ông bà nội thì mẹ không có thời gian, giờ ở nhà ông bà ngoại thì không có máy tính và mạng. Thôi thì mẹ điểm lại đây vài thông tin về sự Ăn-ngủ-ỉa của con kẻo mẹ quên mất.
Tháng thứ nhất, con ăn ngủ chệch choạc, con thường thức đêm, đến sáng thì con ngủ rất say. Mẹ ít sữa nên thỉnh thoảng con phải ăn thêm sữa ngoài. Cả tháng đó con chỉ ti có 5 hay 6 bình 60cc thôi. Hai mẹ con mình làm quen với nhau khá nhanh. Nhớ lúc ở viện, mãi con mới có thể mút được ti mẹ, hai đầu ti của mẹ chảy máy, mỗi lần con bú là mẹ khóc vì đau, con khóc vì đói. Con đã biết nhìn theo khi bố di chuyển tay trước mặt con. Mỗi lần con cáu vì ít sữa hay gắt ngủ mẹ bảo "mẹ yêu", "mẹ thương" hay "con giỏi lắm", "mẹ biết rồi" con đều ngưng khóc một chút và nhìn mẹ. Mẹ mê mệt ánh mắt đó của con, nó làm tim mẹ rung động, sự rung động không thể diễn tả bằng lời. Con chỉ khóc lúc gắt ngủ và đói sữa. Tháng đầu tiên con lên được 8 lạng, khi đó, với mẹ đây là một áp lực. 4 anh nhà 2 bác con các tháng đầu đều lên được 2kg hoặc sấp xỉ mỗi tháng. Mặt con hầu như không to lên so với lúc mới sinh, chỉ có ngực đầy lên một chút mà thôi.


Tháng thứ 2, qua vài ngày đầu của tháng con đã bắt đầu biết hóng chuyện. Con vẫn ngoan, ít khi khóc. Ơn trời, với sự chăm sóc tốt của bà nội, mẹ đã nhiều sữa hơn. Sức khỏe của mẹ hồi phục nhanh chóng đến bất ngờ dù mẹ giặt giũ, nấu cơm và chỉ được bế con buổi trưa hay lúc con quấy khóc đòi ăn. Giấc ngủ của con ổn định hơn và theo quy luật. Quy luật là sớm nhất 12h đêm con đi ngủ và thường là rất ngoan, đêm con chỉ bú 1 hoặc 2 lần. Mẹ không được ngủ theo con, vì con bắt đầu lắm mồ hôi mẹ phải canh lau cho con. Rồi khi con ngủ mẹ phải làm nốt những công việc trong ngày còn chưa làm xong, chắc do mẹ chậm chạp quá cho nên chỉ những việc vặt trong nhà thôi và phục vụ cho con mà mẹ làm đến khuya mới xong dù chẳng được nghỉ, kể cả trưa cũng không ngủ. Tháng thứ 2 con không đi tiêm phòng. Con tiếp tục hóng hớt rất siêu, hay cười và bắt đầu biết đưa tay lên mồm mút. Con giờ cứ gọi là "thần sầu" mút tay. Tháng thứ 2 còn lên được 1,2kg, tức là con được 6kg.


Tháng thứ 3, nửa đầu của tháng này con ở nhà ông bà nội và đi tiêm phòng. Tiêm lần 1 của mũi tiệm phòng Bạch hầu - Ho gà - Uốn ván - Hib. Tiêm buổi sáng thì đến trưa con bắt đầu khóc, vết tiêm xưng đỏ lên. Con đau, con khóc liền 2 tiếng mà mẹ không nghĩ ra cho con uống giảm đau hạ sốt ngay. Mẹ cứ máy móc rằng chỉ khi con sốt 38 độ mới cho uống thuốc giảm đau hạ sốt vì sợ hại gan. Mãi đến 2 rưỡi chiều khi mẹ vừa cho Sâu uống thuốc xong thì con bắt đầu sốt. Sau nửa tiếng con hạ sốt. Chiều đó mẹ tắm cho em, em tươi tỉnh trở lại. Mẹ mừng quá, thấp thỏm hy vọng con chỉ sốt thế thôi. Đến 8 rưỡi tối em lại sốt, mẹ đo được 38,2 độ. Lại cho con uống thuốc. Nhưng đến 30 phút sau mà con chưa hạ sốt hoàn toàn, người vẫn còn nóng. Sâu yêu của mẹ vẫn đi ngủ lúc 11h30g và không khóc. Mẹ cũng ngủ được một chút. Nhiệt độ lúc bấy giờ khoảng 30 độ, cộng với bức sữa nên mẹ thấy nóng vô cùng mà nghe bác Hà dặn chẳng dám bật điều hòa, chỉ bật cái quạt con con. 2 rưỡi đêm con sốt lại! Mẹ lập tức cho con uống thuốc, lúc ấy bố cũng dậy bế con, bà nội cũng sang phòng cho tới khi mẹ cho con uống thuốc xong. Uống thuốc được đến 30 phút mà con vẫn nóng ran, hầu như không hạ sốt được là bao. Mẹ lo thắt ruột. Nóng thế nhưng con vẫn ngủ. Mọi người trong nhà cũng vẫn ngủ. Nếu là ban ngày, mẹ sẽ gọi bác Tuyến ngay, nhưng là đêm mẹ phải tự mình xoay sở. 3h, mẹ tắt quạt và ôm con cho con ti. Mồ hôi mẹ, mồ hôi con bắt đầu túa ra. Mẹ liên tục lau mồ hôi cho con, ra tới đâu mẹ lau tới đó. Đến 4h mẹ thay áo cho con và bật quạt trở lại. Con đã hạ sốt!!!


Lúc khác mẹ viết tiếp nhé...


Giờ là 3h chiều, bão vẫn chưa mạnh như dự báo!


Bão không về qua nhà ông bà ngoại. Bình yên!

1 nhận xét:


  1. My sweet friend, very nice and interesting you site.
    When you want to take refuge in good ballads of yesterday, today and forever in all languages and genres I invite you to visit my blog and listen me.
    From this Saturday October 29th I share five female singers from Vietnam and five from Singapore.

    http://baladasmp3.blogspot.com

    I am a broadcaster of Argentina.
    Best regards from Rosario-Argentina
    Albert.

    Trả lờiXóa